海棠春 拟淮海流莺窗外啼声巧原韵

(宋代)安道

啼莺似学歌喉巧。正睡里、一声听觉。风细绣帘间,押动情丝袅。

阁签几度声催报。意自警、看花趁早。触手玉笙寒,{臨/手}镜酲红少。

《海棠春 拟淮海流莺窗外啼声巧原韵》拼音标注

hǎi táng chūn nǐ huái hǎi líu yīng chuāng wài tí shēng qiǎo yuán yùn
tí yīng sì xué gē hóu qiǎo。
zhèng shùi lǐ 、 yī shēng tīng jué。
fēng xì xìu lián jiān,
yā dòng qíng sī niǎo。
gé qiān jī dù shēng cūi bào。
yì zì jǐng 、 kàn huā chèn zǎo。
hóng shǒu yù shēng hán,
{ lín / shǒu } jìng chéng hóng shǎo。