扬州慢 为愔仲图松柏独秀斋 因题谱石帚

(宋代)安道

红意填词,碧沉消睡,几回往事成尘。絮凉天客语,又暮色栖云。

算惟有幽心未老,旧时词笔,勾梦堪温。试商量、风月烟霞,描画柴门。

望中秀野,称君家嘉树如人。甚道士栽桃,词人嫁李,犹自冬春。

送目大荒何处,斜阳去、也入无垠。剩天边乔木,青青疑殢湘魂。

《扬州慢 为愔仲图松柏独秀斋,因题谱石帚》拼音标注

yáng zhōu màn wèi yīn zhòng tú sōng bǎi dú xìu zhāi,yīn tí pǔ shí zhǒu
hóng yì tián cí,
bì chén xiāo shùi,
jī húi wǎng shì chéng chén。
xù liáng tiān kè yǔ,
yòu mù sè qī yún。
suàn wéi yǒu yōu xīn wèi lǎo,
jìu shí cí bǐ,
gōu mèng kān wēn。
shì shāng liàng 、 fēng yuè yān xiá,
miáo huà chái mén。
wàng zhōng xìu yě,
chēng jūn jiā jiā shù rú rén。
shén dào shì zāi táo,
cí rén jià lǐ,
yóu zì dōng chūn。
sòng mù dà huāng hé chù,
xié yáng qù 、 yě rù wú yín。
shèng tiān biān qiáo mù,
qīng qīng yí tì xiāng hún。