魏三藏菩提流支在胡相国第译金刚经刻石拓本
(清代)姚鼐
佛在祗树园,当时说此经。须菩提跽前涕零,复有千二百五十人旁听。
草堂寺盛秦姚兴,鸠摩罗什天竺僧。译诸经品中,此经为大乘。
后有菩提流支来,世言可埒罗什才。侍中崔光为执笔,相国之第为之开。
别出译本劖崔嵬。自从西晋乱,震旦人最苦。是时佛法兴,经律遍中土。
大慈无力拯横流,象义犹能歆暴主。其閒暂废太平真君年,厥孙事佛俄加虔。
废者奉道希神仙,复者谄媚求福田。糜烂战斗峻刑网,穷饰寺庙开法筵。
太和以来既南渡,洛阳伽蓝起无数。胡后宫闱不可言,永宁佛图功最钜。
后胡国珍前冯熙,敬事释门皆后父。富贵已极忧死生,外戚无功谓神助。
译经更荐国珍死,作福宁非太后故。我闻佛法不可文字求,廓然无圣道最优。
天宫龙藏积万卷,纷纭律论谁穷搜。其中佛语魔语杂,埽除皮毛见正法。
章句文义若争巧,不二无言何处答。君不见胡后起自姑为尼,死入双灵寺内栖。
其始以此终亦此,妙义那知葱岭西。河阴朝士埋碧血,洛下宫闺生蒺藜。
祗有青山宗片石,留传绝域舍婆提。
《魏三藏菩提流支在胡相国第译金刚经刻石拓本》拼音标注
wèi sān cáng pú tí líu zhī zài hú xiāng guó dì yì jīn gāng jīng kè shí tuò běn
fó zài zhī shù yuán,
dāng shí shuō cǐ jīng。
xū pú tí jì qián tì líng,
fù yǒu qiān èr bǎi wǔ shí rén páng tīng。
cǎo táng sì shèng qín yáo xīng,
jīu mó luō shí tiān zhú sēng。
yì zhū jīng pǐn zhōng,
cǐ jīng wèi dà chéng。
hòu yǒu pú tí líu zhī lái,
shì yán kě lèi luō shí cái。
shì zhōng cūi guāng wèi zhí bǐ,
xiāng guó zhī dì wèi zhī kāi。
bié chū yì běn chán cūi wéi。
zì cóng xī jìn luàn,
zhèn dàn rén zùi kǔ。
shì shí fó fǎ xīng,
jīng lv̀ biàn zhōng tǔ。
dà cí wú lì zhěng héng líu,
xiàng yì yóu néng xīn bào zhǔ。
qí xián zàn fèi tài píng zhēn jūn nián,
jué sūn shì fó é jiā qián。
fèi zhě fèng dào xī shén xiān,
fù zhě chǎn mèi qíu fú tián。
mí làn zhàn dǒu jùn xíng wǎng,
qióng shì sì miào kāi fǎ yán。
tài hé yǐ lái jì nán dù,
luò yáng qié lán qǐ wú shù。
hú hòu gōng wéi bù kě yán,
yǒng níng fó tú gōng zùi jù。
hòu hú guó zhēn qián féng xī,
jìng shì shì mén jiē hòu fù。
fù gùi yǐ jí yōu sǐ shēng,
wài qī wú gōng wèi shén zhù。
yì jīng gèng jiàn guó zhēn sǐ,
zuò fú níng fēi tài hòu gù。
wǒ wén fó fǎ bù kě wén zì qíu,
kuò rán wú shèng dào zùi yōu。
tiān gōng lóng cáng jī wàn juàn,
fēn yún lv̀ lùn shúi qióng sōu。
qí zhōng fó yǔ mó yǔ zá,
sào chú pí máo jiàn zhèng fǎ。
zhāng jù wén yì ruò zhēng qiǎo,
bù èr wú yán hé chù dá。
jūn bù jiàn hú hòu qǐ zì gū wèi ní,
sǐ rù shuāng líng sì nèi qī。
qí shǐ yǐ cǐ zhōng yì cǐ,
miào yì nà zhī cōng líng xī。
hé yīn zhāo shì mái bì xiě,
luò xià gōng gūi shēng jí lí。
zhī yǒu qīng shān zōng piàn shí,
líu chuán jué yù shè pó tí。
- 上一篇:钱詹事座上观沈石田画桧歌
- 下一篇:花朝雪集覃溪学士家归作此诗