题唐人关山行旅图

(清代)姚鼐

乱山奔如涛,急水高如山。千山万水不可度,况有倚天绝地之雄关。

终南东走洛与宛,剑阁岷嶓天最远。山头日落关前晚,青烟满地黄云返。

栈中马足蹑重云,岩㡳车声行绝坂。后有舆从前建旄,孤骑席帽丝鞭操。

负担汗赪贱且劳,耳边不断风骚骚。猿鸟悲啸兕虎嗥,青枫密竹苦雾塞,仰首始露青天高。

林开地阔春陂绿,商舶渔舠牵缆续。嘉陵江水下渝州,愁听巴人《竹枝》曲。

不道曲声悲,且说含辞苦,山头十日九风雨。君王肠断为零铃,行路谁能不酸楚?

路草岩花秋复春,关山犹有未归人。丹青写尽关山怨,千古行人行不断。

将身涉险岂非愚,不及田閒藜藿饭。或言男儿桑弧蓬矢射四方,那得日在妻孥旁?

樵夫隐士同一谷,英雄贾客偕征行。士生各有志,未易相评量。

亦有进退无不可,出亦非见居非藏。苍生自待命世者,岂必栖栖求异乡?

《题唐人关山行旅图》拼音标注

tí táng rén guān shān xíng lv̌ tú
luàn shān bēn rú tāo,
jí shǔi gāo rú shān。
qiān shān wàn shǔi bù kě dù,
kuàng yǒu yǐ tiān jué dì zhī xióng guān。
zhōng nán dōng zǒu luò yǔ wǎn,
jiàn gé mín bō tiān zùi yuǎn。
shān tóu rì luò guān qián wǎn,
qīng yān mǎn dì huáng yún fǎn。
zhàn zhōng mǎ zú niè zhòng yún,
yán dǐ chē shēng xíng jué bǎn。
hòu yǒu yú cóng qián jiàn máo,
gū qí xí mào sī biān cāo。
fù dàn hàn chēng jiàn qiě láo,
ěr biān bù duàn fēng sāo sāo。
yuán niǎo bēi xiào sì hǔ háo,
qīng fēng mì zhú kǔ wù sāi,
yǎng shǒu shǐ lù qīng tiān gāo。
lín kāi dì kuò chūn bēi lv̀,
shāng bó yú dāo qiān làn xù。
jiā líng jiāng shǔi xià yú zhōu,
chóu tīng bā rén 《 zhú zhī 》 qū。
bù dào qū shēng bēi,
qiě shuō hán cí kǔ,
shān tóu shí rì jǐu fēng yǔ。
jūn wáng cháng duàn wèi líng líng,
xíng lù shúi néng bù suān chǔ ?
lù cǎo yán huā qīu fù chūn,
guān shān yóu yǒu wèi gūi rén。
dān qīng xiě jǐn guān shān yuàn,
qiān gǔ xíng rén xíng bù duàn。
jiāng shēn shè xiǎn qǐ fēi yú,
bù jí tián xián lí huò fàn。
huò yán nán ér sāng hú péng shǐ shè sì fāng,
nà dé rì zài qī nú páng ?
qiáo fū yǐn shì tóng yī gǔ,
yīng xióng jiǎ kè xié zhēng xíng。
shì shēng gè yǒu zhì,
wèi yì xiāng píng liàng。
yì yǒu jìn tùi wú bù kě,
chū yì fēi jiàn jū fēi cáng。
cāng shēng zì dài mìng shì zhě,
qǐ bì qī qī qíu yì xiāng ?