开元寺题壁用杜樊川题开元水阁许丁卯寓开元精舍韵 其二
(清代)姚念曾
生涯潦倒信浮沈,已绝名言祇树林。净界月皴松影细,荒台雨渍藓痕深。
愁中看雁能无泪,客里闻鸡尚有心。欲问遗芳寻断碣,候虫切切和孤吟。
《开元寺题壁用杜樊川题开元水阁许丁卯寓开元精舍韵 其二》拼音标注
kāi yuán sì tí bì yòng dù fán chuān tí kāi yuán shǔi gé xǔ dīng mǎo yù kāi yuán jīng shè yùn qí èr
shēng yá lǎo dǎo xìn fú shěn,
yǐ jué míng yán qí shù lín。
jìng jiè yuè cūn sōng yǐng xì,
huāng tái yǔ zì xiǎn hén shēn。
chóu zhōng kàn yàn néng wú lèi,
kè lǐ wén jī shàng yǒu xīn。
yù wèn yí fāng xún duàn jié,
hòu chóng qiē qiē hé gū yín。
- 上一篇:陆丈画山水歌
- 下一篇:开元寺题壁用杜樊川题开元水阁许丁卯寓开元精舍韵 其一