杨高士听弹琴
(宋代)姚舜陟
我来请雨谒龙公,日脚已敛云冲融。解衣盘礴已小憩,清谈对此两相翁。霏霏锯屑引意静,爇鼎忽闻弹丝桐。少年水师貌颇古,十指捲袖如剥葱。初为宫声变羽调,雅澹更觉神雍容。是时昼晷屋角转,汹涌万木鸣西风。吹蝉得志竞清啸,恍异人境如天宫。兹山颇疑洞府外,地有奇石皆玲珑。是何美韵惬振玉,意欲直造无何中。尘埃自叹百僚底,谁谓一日欣遭逢。更须霖雨起焦旱,兹游可记传无穷。
《杨高士听弹琴》拼音标注
yáng gāo shì tīng dàn qín
wǒ lái qǐng yǔ yè lóng gōng,
rì jiǎo yǐ liàn yún chōng róng。
jiě yī pán bó yǐ xiǎo qì,
qīng tán dùi cǐ liǎng xiāng wēng。
fēi fēi jù xiè yǐn yì jìng,
ruò dǐng hū wén dàn sī tóng。
shǎo nián shǔi shī mào pǒ gǔ,
shí zhǐ juǎn xìu rú bō cōng。
chū wèi gōng shēng biàn yǔ diào,
yǎ dàn gèng jué shén yōng róng。
shì shí zhòu gǔi wū jiǎo zhuǎn,
xiōng yǒng wàn mù míng xī fēng。
chūi chán dé zhì jìng qīng xiào,
huǎng yì rén jìng rú tiān gōng。
zī shān pǒ yí dòng fǔ wài,
dì yǒu qí shí jiē líng lóng。
shì hé měi yùn qiè zhèn yù,
yì yù zhí zào wú hé zhōng。
chén āi zì tàn bǎi liáo dǐ,
shúi wèi yī rì xīn zāo féng。
gèng xū lín yǔ qǐ jiāo hàn,
zī yóu kě jì chuán wú qióng 。