法华洞
(清代)姚燮
一舌转法轮,一睫具大千。妙境造诸极,自非言可诠。
离尘有圜石,俯顶突过前。苍根老檀树,挟势相蜷连。
偻行出其下,触气芝菌鲜。仰惊万仞势,一落当吾肩。
古苔厚三尺,蹴之疑薄棉。腕底华鬘云,尽作楼台悬。
楼台百二门,面面皆有天。一天一世界,随界开白莲。
此莲非佛种,亦非凡世妍。跨凤掇其英,触手成古烟。
不知此身轻,已置莲叶巅。风来颇愁折,其下龙所渊。
眼摄列缺车,扬火驱铿鼘。遂使布金地,糜碎无寸全。
吾意造诸幻,直破混沌先。似兹结构奇,知巧难凿穿。
天心好神诡,得毋元气镌。寂外守中拙,庶希龟鹤年。
《法华洞》拼音标注
fǎ huá dòng
yī shé zhuǎn fǎ lún,
yī jié jù dà qiān。
miào jìng zào zhū jí,
zì fēi yán kě quán。
lí chén yǒu yuán shí,
fǔ dǐng tū guò qián。
cāng gēn lǎo tán shù,
xié shì xiāng quán lián。
lv̌ xíng chū qí xià,
hóng qì zhī jūn xiān。
yǎng liáng wàn rèn shì,
yī luò dāng wú jiān。
gǔ tái hòu sān chǐ,
cù zhī yí bó mián。
wàn dǐ huá mán yún,
jǐn zuò lóu tái xuán。
lóu tái bǎi èr mén,
miàn miàn jiē yǒu tiān。
yī tiān yī shì jiè,
súi jiè kāi bái lián。
cǐ lián fēi fó zhǒng,
yì fēi fán shì yán。
kuà fèng duó qí yīng,
hóng shǒu chéng gǔ yān。
bù zhī cǐ shēn qīng,
yǐ zhì lián yè diān。
fēng lái pǒ chóu zhé,
qí xià lóng suǒ yuān。
yǎn shè liè quē chē,
yáng huǒ qū kēng yuān。
sùi shǐ bù jīn dì,
mí sùi wú cùn quán。
wú yì zào zhū huàn,
zhí pò hùn dùn xiān。
sì zī jié gōu qí,
zhī qiǎo nán záo chuān。
tiān xīn hǎo shén gǔi,
dé wú yuán qì juān。
jì wài shǒu zhōng zhuó,
shù xī gūi hè nián。