拟汉相和歌辞 其八 淮南王篇

(清代)姚燮

得天地气始为生,人得气之偏,仙得气之全。仙不能协君民以行德,何异乎弃空山之木石?

淮南王,尔为天潢。栖白玉庭,黄金堂。置酒一顾眄,四幕生流光。

不则出门驰骤之河山,左右提挈,飞雁相低昂。奈何干圣人怒,咄尔淮南王,不识理者曷贵,其逃乎数。

《拟汉相和歌辞 其八 淮南王篇》拼音标注

nǐ hàn xiāng hé gē cí qí bā huái nán wáng piān
dé tiān dì qì shǐ wèi shēng,
rén dé qì zhī piān,
xiān dé qì zhī quán。
xiān bù néng xié jūn mín yǐ xíng dé,
hé yì hū qì kōng shān zhī mù shí ?
huái nán wáng,
ěr wèi tiān huáng。
qī bái yù tíng,
huáng jīn táng。
zhì jǐu yī gù miǎn,
sì mù shēng líu guāng。
bù zé chū mén chí zòu zhī hé shān,
zuǒ yòu tí qiè,
fēi yàn xiāng dī áng。
nài hé gān shèng rén nù,
duō ěr huái nán wáng,
bù shì lǐ zhě hé gùi,
qí táo hū shù。