十三夕诸君重饯妓筵醉后再作长歌

(清代)姚燮

百年不争一筵短,心近何愁万山远。潮平帆挂何欲离,霜紧天高月将满。

昨筵饯我城南家,女墙三更多悽鸦。含啼试袖蝶粉湿,剪烛开门萝叶斜。

今夕高楼控溟渤,明峦如荷媚空阔。沙风笛底吹黄萚,云影樽前堕苍鹘。

羁身在客难自豪,慨叹当歌那能遏?欢歌已使心不留,还作愁歌暗挑拨。

诸君爱我如爱心,常恐过劳难自任。又恐一逸易驰逝,便欲置我腔中深。

百回顾惜到今夕,我负诸君顿言别。明知兰约春可期,已使桃根泪同咽。

泪亦不得止,歌亦未肯阑。北斗欲没霜柝残,樯乌哑哑催出关。

寸腑茫茫复何有,为君更尽一杯酒。劳君拔赠插鬟花,算折旗亭可怜柳。

《十三夕诸君重饯妓筵醉后再作长歌》拼音标注

shí sān xī zhū jūn zhòng jiàn jì yán zùi hòu zài zuò cháng gē
bǎi nián bù zhēng yī yán duǎn,
xīn jìn hé chóu wàn shān yuǎn。
cháo píng fān guà hé yù lí,
shuāng jǐn tiān gāo yuè jiāng mǎn。
zuó yán jiàn wǒ chéng nán jiā,
nv̌ qiáng sān gèng duō qī yā。
hán tí shì xìu dié fěn shī,
jiǎn zhú kāi mén luó yè xié。
jīn xī gāo lóu kòng míng bó,
míng luán rú hé mèi kōng kuò。
shā fēng dí dǐ chūi huáng tuò,
yún yǐng zūn qián duò cāng gú。
jī shēn zài kè nán zì háo,
kǎi tàn dāng gē nà néng è ?
huān gē yǐ shǐ xīn bù líu,
huán zuò chóu gē àn tiāo bō。
zhū jūn ài wǒ rú ài xīn,
cháng kǒng guò láo nán zì rèn。
yòu kǒng yī yì yì chí shì,
biàn yù zhì wǒ qiāng zhōng shēn。
bǎi húi gù xī dào jīn xī,
wǒ fù zhū jūn dùn yán bié。
míng zhī lán yuē chūn kě qī,
yǐ shǐ táo gēn lèi tóng yān。
lèi yì bù dé zhǐ,
gē yì wèi kěn lán。
běi dǒu yù méi shuāng tuò cán,
qiáng wū yǎ yǎ cūi chū guān。
cùn fǔ máng máng fù hé yǒu,
wèi jūn gèng jǐn yī bēi jǐu。
láo jūn bá zèng chā huán huā,
suàn zhé qí tíng kě lián lǐu。