托春咏怀四章 其二

(清代)姚燮

邻树高出楼,柴门晓多阴。腻袖如有香,宿雨偶来侵。

宿云亦未散,作态故淫淫。罔拭天障空,苦匿山容深。

初苔引纤蝶,茂竹栖倦禽。养贞得孤尚,会寓殊群欣。

万妙各潜息,三古未遥沈。泠泠落砌泉,不弦自为琴。

《托春咏怀四章 其二》拼音标注

tuō chūn yǒng huái sì zhāng qí èr
lín shù gāo chū lóu,
chái mén xiǎo duō yīn。
nì xìu rú yǒu xiāng,
sù yǔ ǒu lái qīn。
sù yún yì wèi sàn,
zuò tài gù yín yín。
wǎng shì tiān zhàng kōng,
kǔ nì shān róng shēn。
chū tái yǐn xiān dié,
mào zhú qī juàn qín。
yǎng zhēn dé gū shàng,
hùi yù shū qún xīn。
wàn miào gè qián xī,
sān gǔ wèi yáo shěn。
líng líng luò qì quán,
bù xián zì wèi qín。