吴门杨山人韫华病危以书见贻读竟题后

(清代)姚燮

窭士无悦生,贤人每穷死。近死持寸心,确然悟生始。

百年知莫追,既死死何俟?但求死后波,不沈贱名氏。

杨君负道名,在世宁速毁。毁身弗毁道,凭命实凭理。

君恐难自凭,亦难听其委。顾以此任钜,托肩及贱子。

恻恻三百言,黯黯墨浮纸。想君力疾书,不复惜枯指。

作书三月半,半月达吾视。亟思报慰君,恐君已没齿。

黄土万仞泉,青天一寸晷。置枕未及眠,谁亡更谁在?

今日东风归,漂摇众情改。我情思缚春,因君顿弛解。

倘君身竟生,转奥夺明采。应有含笑魂,来破梦中涕。

《吴门杨山人韫华病危以书见贻读竟题后》拼音标注

wú mén yáng shān rén yùn huá bìng wēi yǐ shū jiàn yí dú jìng tí hòu
jù shì wú yuè shēng,
xián rén měi qióng sǐ。
jìn sǐ chí cùn xīn,
què rán wù shēng shǐ。
bǎi nián zhī mò zhūi,
jì sǐ sǐ hé sì ?
dàn qíu sǐ hòu bō,
bù shěn jiàn míng shì。
yáng jūn fù dào míng,
zài shì níng sù hǔi。
hǔi shēn fú hǔi dào,
píng mìng shí píng lǐ。
jūn kǒng nán zì píng,
yì nán tīng qí wěi。
gù yǐ cǐ rèn jù,
tuō jiān jí jiàn zǐ。
cè cè sān bǎi yán,
àn àn mò fú zhǐ。
xiǎng jūn lì jí shū,
bù fù xī kū zhǐ。
zuò shū sān yuè bàn,
bàn yuè dá wú shì。
jí sī bào wèi jūn,
kǒng jūn yǐ méi chǐ。
huáng tǔ wàn rèn quán,
qīng tiān yī cùn gǔi。
zhì zhěn wèi jí mián,
shúi wáng gèng shúi zài ?
jīn rì dōng fēng gūi,
piāo yáo zhòng qíng gǎi。
wǒ qíng sī fú chūn,
yīn jūn dùn chí jiě。
tǎng jūn shēn jìng shēng,
zhuǎn ào duó míng cǎi。
yìng yǒu hán xiào hún,
lái pò mèng zhōng tì。