冬夜独酌二章 其一

(清代)姚燮

浏然古天碧,深春在吾杯。深心落杯底,万事吾何猜?

残灯发静辉,横眄山翠开。此翠山非山,素壁明冻苔。

屋楞啼鸟声,听之忘其哀。似于画柳丛,梦招黄鹂来。

持我清明躬,未使就昏颓。明月城南溪,日昨已横梅。

《冬夜独酌二章 其一》拼音标注

dōng yè dú zhuó èr zhāng qí yī
líu rán gǔ tiān bì,
shēn chūn zài wú bēi。
shēn xīn luò bēi dǐ,
wàn shì wú hé cāi ?
cán dēng fā jìng hūi,
héng miǎn shān cùi kāi。
cǐ cùi shān fēi shān,
sù bì míng dòng tái。
wū léng tí niǎo shēng,
tīng zhī wàng qí āi。
sì yú huà lǐu cóng,
mèng zhāo huáng lí lái。
chí wǒ qīng míng gōng,
wèi shǐ jìu hūn túi。
míng yuè chéng nán xī,
rì zuó yǐ héng méi。