冬夜独酌二章 其二

(清代)姚燮

岁寒得静居,敢言吾遇穷。大江多客船,朔雪近愁风。

冥冥六合飞,天地无停鸿。我先群鸿归,托根偶忘蓬。

携壶再斟酌,身委何留衷?隔屋书声孤,能辟霜烟空。

霜烟万里横,斗室春融融。静者聊倚琴,愁人自闻钟。

《冬夜独酌二章 其二》拼音标注

dōng yè dú zhuó èr zhāng qí èr
sùi hán dé jìng jū,
gǎn yán wú yù qióng。
dà jiāng duō kè chuán,
shuò xuě jìn chóu fēng。
míng míng lìu hé fēi,
tiān dì wú tíng hóng。
wǒ xiān qún hóng gūi,
tuō gēn ǒu wàng péng。
xié hú zài zhēn zhuó,
shēn wěi hé líu zhōng ?
gé wū shū shēng gū,
néng pì shuāng yān kōng。
shuāng yān wàn lǐ héng,
dǒu shì chūn róng róng。
jìng zhě liáo yǐ qín,
chóu rén zì wén zhōng。