再叠前韵答诸君见和 其二
(清代)姚燮
人心无百窍,世事苦纷凿。自顾七尺躯,清瘦已为鹤。
咄嗟眼中人,谁能免沟壑?耳目不自娱,春阳亦荒漠。
天倪鬯内和,元气为之橐。外如枯木禅,面有冰雪削。
独歌眄野坰,空声激烟箨。蛰日在九渊,大地感黄落。
壶浆不涤愁,沈湎亦何乐?万里荒云横,炯然见一鹗。
《再叠前韵答诸君见和 其二》拼音标注
zài dié qián yùn dá zhū jūn jiàn hé qí èr
rén xīn wú bǎi qiào,
shì shì kǔ fēn záo。
zì gù qī chǐ qū,
qīng shòu yǐ wèi hè。
duō jiē yǎn zhōng rén,
shúi néng miǎn gōu hè ?
ěr mù bù zì yú,
chūn yáng yì huāng mò。
tiān ní chàng nèi hé,
yuán qì wèi zhī tuó。
wài rú kū mù shàn,
miàn yǒu bīng xuě xuē。
dú gē miǎn yě jiōng,
kōng shēng jī yān tuò。
zhí rì zài jǐu yuān,
dà dì gǎn huáng luò。
hú jiāng bù dí chóu,
shěn miǎn yì hé lè ?
wàn lǐ huāng yún héng,
jiǒng rán jiàn yī è。