题顺适堂
(宋代)叶茵
甫里相望江尽头,得邻而隐了浮林。落花流水元无碍,野鹤孤云尽自由。顺裹委心彭泽赋,适时乘兴剡溪舟。区区世上分蛮触,对客忘言茗一瓯。
《题顺适堂》拼音标注
tí shùn shì táng
fǔ lǐ xiāng wàng jiāng jǐn tóu,
dé lín ér yǐn le fú lín。
luò huā líu shǔi yuán wú ài,
yě hè gū yún jǐn zì yóu。
shùn guǒ wěi xīn péng zé fù,
shì shí chéng xīng yǎn xī zhōu。
qū qū shì shàng fēn mán hóng,
dùi kè wàng yán míng yī ōu 。