孙泰

(宋代)安道

  孙泰,山阳人也,少师皇甫颖,操守颇有古贤之风。泰妻即姨妹也。先是姨老矣,以二子为托,曰:“其长损一目,汝可娶其女弟。”姨卒,泰娶其姊。或诘之,泰曰: “其人有废疾,非泰不可适。”

  众皆伏泰之义。尝于都市遇铁灯台,市之,而命洗刷,却银也。泰亟往还之。

  中和中,将家于义兴,置一别墅,用缗钱二百千。既半授之矣,泰游吴兴郡,约回日当诣所止。居两月,泰回,停舟徒步,复以余资授之,俾其人他徙。于时睹一老妪,长恸数声。泰惊悸,召诘之,妪曰:“老妇尝事翁姑于此,子孙不肖,为他人所有,故悲耳。”泰怃然久之,因绐曰:“吾适得京书,已别除官,不可住此,所居且命尔子掌之。”言讫,解维而逝,不复返矣。

《孙泰》拼音标注

sūn tài
    sūn tài,
shān yáng rén yě,
shǎo shī huáng fǔ yǐng,
cāo shǒu pǒ yǒu gǔ xián zhī fēng。
tài qī jí yí mèi yě。
xiān shì yí lǎo yǐ,
yǐ èr zǐ wèi tuō,
yuē : “ qí cháng sǔn yī mù,
rǔ kě qǔ qí nv̌ dì。
” yí zú,
tài qǔ qí zǐ。
huò jié zhī,
tài yuē : “ qí rén yǒu fèi jí,
fēi tài bù kě shì。
”     zhòng jiē fú tài zhī yì。
cháng yú dū shì yù tiě dēng tái,
shì zhī,
ér mìng xǐ shuā,
què yín yě。
tài jí wǎng huán zhī。
    zhōng hé zhōng,
jiāng jiā yú yì xīng,
zhì yī bié shù,
yòng mín qián èr bǎi qiān。
jì bàn shòu zhī yǐ,
tài yóu wú xīng jùn,
yuē húi rì dāng yì suǒ zhǐ。
jū liǎng yuè,
tài húi,
tíng zhōu tú bù,
fù yǐ yú zī shòu zhī,
bǐ qí rén tā xǐ。
yú shí dǔ yī lǎo yù,
cháng tòng shù shēng。
tài liáng jì,
zhào jié zhī,
yù yuē : “ lǎo fù cháng shì wēng gū yú cǐ,
zǐ sūn bù xiào,
wèi tā rén suǒ yǒu,
gù bēi ěr。
” tài wǔ rán jǐu zhī,
yīn dài yuē : “ wú shì dé jīng shū,
yǐ bié chú guān,
bù kě zhù cǐ,
suǒ jū qiě mìng ěr zǐ zhǎng zhī。
” yán qì,
jiě wéi ér shì,
bù fù fǎn yǐ。