古诗十九首 其一
(宋代)安道
行行重行行,与君生别离。相去万馀里,各在天一涯。
道路阻且长,会面安可知。胡马依北风,越鸟巢南枝。
相去日已远,衣带日已缓。浮云蔽白日,游子不顾返。
思君令人老,岁月忽已晚。弃捐勿复道,努力加餐饭。
《古诗十九首 其一》拼音标注
gǔ shī shí jǐu shǒu qí yī
xíng xíng zhòng xíng xíng,
yǔ jūn shēng bié lí。
xiāng qù wàn yú lǐ,
gè zài tiān yī yá。
dào lù zǔ qiě cháng,
hùi miàn ān kě zhī。
hú mǎ yī běi fēng,
yuè niǎo cháo nán zhī。
xiāng qù rì yǐ yuǎn,
yī dài rì yǐ huǎn。
fú yún bì bái rì,
yóu zǐ bù gù fǎn。
sī jūn lìng rén lǎo,
sùi yuè hū yǐ wǎn。
qì juān wù fù dào,
nǔ lì jiā cān fàn。