别诗三首(2)

(宋代)安道

其一有鸟西南飞,熠熠似苍鹰。朝发天北隅,暮闻日南陵。欲寄一言去,托之笺彩缯。因风附轻翼,以遗心蕴蒸。鸟辞路悠长,羽翼不能胜。意欲从鸟逝,驽马不可乘。

其二晨风鸣北林,熠耀东南飞。愿言所相思,日暮不垂帷。明月照高楼,想见余光辉。玄鸟夜过庭,仿佛能复飞。褰裳路踟蹰,彷徨不能归。浮云日千里,安知我心悲。思得琼树枝,以解长渴饥。

其三童童孤生柳,寄根河水泥。连翩游客子,于冬服凉衣。去家千余里,一身常渴饥。寒夜立清庭,仰瞻天汉湄。寒风吹我骨,严霜切我肌。忧心常惨戚,晨风为我悲。瑶光游何速,行愿去何迟。仰视云间星,忽若割长帷。低头还自怜,盛年行已衰。依依恋明世,怆怆难久怀。

《别诗三首(2)》拼音标注

bié shī sān shǒu ( 2 )
qí yī yǒu niǎo xī nán fēi,
yì yì sì cāng yīng。
zhāo fā tiān běi yú,
mù wén rì nán líng。
yù jì yī yán qù,
tuō zhī jiān cǎi zēng。
yīn fēng fù qīng yì,
yǐ yí xīn yùn zhēng。
niǎo cí lù yōu cháng,
yǔ yì bù néng shèng。
yì yù cóng niǎo shì,
nú mǎ bù kě chéng。
qí èr chén fēng míng běi lín,
yì yào dōng nán fēi。
yuàn yán suǒ xiāng sī,
rì mù bù chúi wéi。
míng yuè zhào gāo lóu,
xiǎng jiàn yú guāng hūi。
xuán niǎo yè guò tíng,
fǎng fó néng fù fēi。
qiān cháng lù chí chú,
páng huáng bù néng gūi。
fú yún rì qiān lǐ,
ān zhī wǒ xīn bēi。
sī dé qióng shù zhī,
yǐ jiě cháng kě jī。
qí sān tóng tóng gū shēng lǐu,
jì gēn hé shǔi ní。
lián piān yóu kè zǐ,
yú dōng fú liáng yī。
qù jiā qiān yú lǐ,
yī shēn cháng kě jī。
hán yè lì qīng tíng,
yǎng zhān tiān hàn méi。
hán fēng chūi wǒ gǔ,
yán shuāng qiē wǒ jī。
yōu xīn cháng cǎn qī,
chén fēng wèi wǒ bēi。
yáo guāng yóu hé sù,
xíng yuàn qù hé chí。
yǎng shì yún jiān xīng,
hū ruò gē cháng wéi。
dī tóu huán zì lián,
shèng nián xíng yǐ shuāi。
yī yī liàn míng shì,
chuàng chuàng nán jǐu huái。