唐受命谶
(宋代)安道
法律存,道德在,白旗天子出东海。桃李子,莫浪语。黄鹄绕山飞,宛转花园里。桃花园,宛转属旌幡。桃李子,鸿鹄绕阳山,宛转花林里。莫浪语,谁道许。桃李子,洪水绕杨山。江南杨柳树,江北李花荣。杨柳飞绵何处去,李花结果自然成。
《唐受命谶》拼音标注
táng shòu mìng chèn
fǎ lv̀ cún,
dào dé zài,
bái qí tiān zǐ chū dōng hǎi。
táo lǐ zǐ,
mò làng yǔ。
huáng hú rào shān fēi,
wǎn zhuǎn huā yuán lǐ。
táo huā yuán,
wǎn zhuǎn shǔ jīng fān。
táo lǐ zǐ,
hóng hú rào yáng shān,
wǎn zhuǎn huā lín lǐ。
mò làng yǔ,
shúi dào xǔ。
táo lǐ zǐ,
hóng shǔi rào yáng shān。
jiāng nán yáng lǐu shù,
jiāng běi lǐ huā róng。
yáng lǐu fēi mián hé chù qù,
lǐ huā jié guǒ zì rán chéng。
- 上一篇:醉花阴·粉妆一捻和香聚
- 下一篇:郊庙歌辞。五郊乐章。舒和