饿夫墓

(清代)俞樾

元蝉洁而饿,蜣螂秽而饱。苟念嘑蹴羞,犹谓饿死小。

何况劫火人间烧,故宫离黍愁萧条。何地可挂箕山瓢,何路可吹吴门箫。

侏儒侏儒亦孔丑,尔曹饱死竟何有。夷齐结队下山中,巢许争先迎马首。

眼前突兀惟有孙登之高台,嵇康死后无人来。芒鞋竹杖偶此过,划然长啸山为开。

千仞山,三尺土,饿夫之骨香千古。谁其题者孙徵君,至今字字龙蛇舞。

我欲拜其墓,惜无介山田。我欲吊其魂,惜无雍门弦。

但觉饿夫赫然在,生气凛凛干云天。呜呼,先生竟以一饿传。

《饿夫墓》拼音标注

è fū mù
yuán chán jié ér è,
qiāng láng hùi ér bǎo。
gǒu niàn hū cù xīu,
yóu wèi è sǐ xiǎo。
hé kuàng jié huǒ rén jiān shāo,
gù gōng lí shǔ chóu xiāo tiáo。
hé dì kě guà jī shān piáo,
hé lù kě chūi wú mén xiāo。
zhū rú zhū rú yì kǒng chǒu,
ěr cáo bǎo sǐ jìng hé yǒu。
yí qí jié dùi xià shān zhōng,
cháo xǔ zhēng xiān yíng mǎ shǒu。
yǎn qián tū wù wéi yǒu sūn dēng zhī gāo tái,
jī kāng sǐ hòu wú rén lái。
máng xié zhú zhàng ǒu cǐ guò,
huá rán cháng xiào shān wèi kāi。
qiān rèn shān,
sān chǐ tǔ,
è fū zhī gǔ xiāng qiān gǔ。
shúi qí tí zhě sūn zhēng jūn,
zhì jīn zì zì lóng shé wǔ。
wǒ yù bài qí mù,
xī wú jiè shān tián。
wǒ yù diào qí hún,
xī wú yōng mén xián。
dàn jué è fū hè rán zài,
shēng qì lǐn lǐn gān yún tiān。
wū hū,
xiān shēng jìng yǐ yī è chuán。