汉宫春·吟发萧萧

(宋代)詹玉

吟发萧萧。正古槎秋入,河汉银涛。红云甚家院落,一片笙箫。晋时言语,问何人、还肯逍遥。知几度、落花啼鸟,乡歌犹在儿曹。游帷旧时明月,照满庭空翠,剪剪春梢。西山笑人底事,流浪宫袍。江湖近日,说神仙、多在渔樵。千古意,水沈香里,孤枫阴落重霄。

《汉宫春·吟发萧萧》拼音标注

hàn gōng chūn · yín fā xiāo xiāo
yín fā xiāo xiāo。
zhèng gǔ chá qīu rù,
hé hàn yín tāo。
hóng yún shén jiā yuàn luò,
yī piàn shēng xiāo。
jìn shí yán yǔ,
wèn hé rén 、 huán kěn xiāo yáo。
zhī jī dù 、 luò huā tí niǎo,
xiāng gē yóu zài ér cáo。
yóu wéi jìu shí míng yuè,
zhào mǎn tíng kōng cùi,
jiǎn jiǎn chūn shāo。
xī shān xiào rén dǐ shì,
líu làng gōng páo。
jiāng hú jìn rì,
shuō shén xiān 、 duō zài yú qiáo。
qiān gǔ yì,
shǔi shěn xiāng lǐ,
gū fēng yīn luò zhòng xiāo 。