画鹤篇

(明代)虞堪

伊谁画此鹤,千载遗陈生。飘飘有仙气,相顾移蓬瀛。

高吭修胫若长鸣,磊落昂藏睥太清。思凌霄汉不飞去,若有待者台阶平。

群真昔朝上帝所,郁罗萧台隔风雨。鸾骖凤驭自钧天,却载瑶笙来下土。

寥廓馀音世罕闻,聋听瞽辨徒纷纭。南岳真人既旋迈,五色云霞散华盖。

棋声一响阑干空,人境皆非城郭在。自脱红尘世网中,直来玄圃沧洲外。

陈生一从魏伯阳,上虞学道期翱翔。栖真笠泽瑞云观,长对此鹤悬斋房。

坐读参同玩周易,造化机关洞探赜。乃知薛公画向通泉壁,十一通灵今绝迹。

故为此鹤成爱惜,孰云道士青城客。久欲归赴玉局弈,但留壁间箭一只。

海尘茫茫薄日色,何天一方来叹识。便冲碧落万里展雪翼,图南不使鹏先得。

《画鹤篇》拼音标注

huà hè piān
yī shúi huà cǐ hè,
qiān zài yí chén shēng。
piāo piāo yǒu xiān qì,
xiāng gù yí péng yíng。
gāo háng xīu jìng ruò cháng míng,
lěi luò áng cáng bì tài qīng。
sī líng xiāo hàn bù fēi qù,
ruò yǒu dài zhě tái jiē píng。
qún zhēn xī zhāo shàng dì suǒ,
yù luō xiāo tái gé fēng yǔ。
luán cān fèng yù zì jūn tiān,
què zài yáo shēng lái xià tǔ。
liáo kuò yú yīn shì hǎn wén,
lóng tīng gǔ biàn tú fēn yún。
nán yuè zhēn rén jì xuán mài,
wǔ sè yún xiá sàn huá gài。
qí shēng yī xiǎng lán gān kōng,
rén jìng jiē fēi chéng guō zài。
zì tuō hóng chén shì wǎng zhōng,
zhí lái xuán pǔ cāng zhōu wài。
chén shēng yī cóng wèi bó yáng,
shàng yú xué dào qī áo xiáng。
qī zhēn lì zé rùi yún guān,
cháng dùi cǐ hè xuán zhāi fáng。
zuò dú cān tóng wán zhōu yì,
zào huà jī guān dòng tàn zé。
nǎi zhī xuē gōng huà xiàng tōng quán bì,
shí yī tōng líng jīn jué jī。
gù wèi cǐ hè chéng ài xī,
shú yún dào shì qīng chéng kè。
jǐu yù gūi fù yù jú yì,
dàn líu bì jiān jiàn yī zhǐ。
hǎi chén máng máng bó rì sè,
hé tiān yī fāng lái tàn shì。
biàn chōng bì luò wàn lǐ zhǎn xuě yì,
tú nán bù shǐ péng xiān dé。