自画万壑松风图歌赠天台朱秉中梅花巢一作轓

(明代)虞堪

天台万八千丈山,桃花久不留人间。上当牛斗开天关,仙人几度招我穷幽攀。

琼台玉阙迥寂寞,石桥且滑空潺湲。曾识高人姓朱者,读书缚屋莲峰下。

一从画得龙马神龟文,走献天子登天阍。天子莫可官,归来老田野。

最喜两儿郎,绿发更萧洒。大者赋远游,不肯卑微休。

仲也谁与俦,爱我画沧洲。聊将水墨趣,写此空岩秋。

雁荡云连赤城暮,潇湘雨里苍梧愁。我爱仲也琴,倾耳大赏音。

南风散五弦,为我开烦襟。栖乌夜啼秋月堕,黄鹂晓啭春花深。

君不见画中绝是琴中趣,万壑秋风满松树。应有梅花可结巢,随意青山看云去。

《自画万壑松风图歌赠天台朱秉中梅花巢一作轓》拼音标注

zì huà wàn hè sōng fēng tú gē zèng tiān tái zhū bǐng zhōng méi huā cháo yī zuò fān
tiān tái wàn bā qiān zhàng shān,
táo huā jǐu bù líu rén jiān。
shàng dāng níu dǒu kāi tiān guān,
xiān rén jī dù zhāo wǒ qióng yōu pān。
qióng tái yù què jiǒng jì mò,
shí qiáo qiě huá kōng chán yuán。
céng shì gāo rén xìng zhū zhě,
dú shū fú wū lián fēng xià。
yī cóng huà dé lóng mǎ shén gūi wén,
zǒu xiàn tiān zǐ dēng tiān hūn。
tiān zǐ mò kě guān,
gūi lái lǎo tián yě。
zùi xǐ liǎng ér láng,
lv̀ fā gèng xiāo sǎ。
dà zhě fù yuǎn yóu,
bù kěn bēi wēi xīu。
zhòng yě shúi yǔ chóu,
ài wǒ huà cāng zhōu。
liáo jiāng shǔi mò qù,
xiě cǐ kōng yán qīu。
yàn dàng yún lián chì chéng mù,
xiāo xiāng yǔ lǐ cāng wú chóu。
wǒ ài zhòng yě qín,
qīng ěr dà shǎng yīn。
nán fēng sàn wǔ xián,
wèi wǒ kāi fán jīn。
qī wū yè tí qīu yuè duò,
huáng lí xiǎo zhuàn chūn huā shēn。
jūn bù jiàn huà zhōng jué shì qín zhōng qù,
wàn hè qīu fēng mǎn sōng shù。
yìng yǒu méi huā kě jié cháo,
súi yì qīng shān kàn yún qù。