真情

(宋代)虞俦

魏紫姚黄次第荣,政须亲戚话真情。楼台是处亲诗兴,罗绮丛中放酒行。下榻能留黄叔度,高斋端有谢宣城。却怜老令卑栖甚,目送归鸿意自倾。

《真情》拼音标注

zhēn qíng
wèi zǐ yáo huáng cì dì róng,
zhèng xū qīn qī huà zhēn qíng。
lóu tái shì chù qīn shī xīng,
luō qǐ cóng zhōng fàng jǐu xíng。
xià tà néng líu huáng shū dù,
gāo zhāi duān yǒu xiè xuān chéng。
què lián lǎo lìng bēi qī shén,
mù sòng gūi hóng yì zì qīng 。