意难忘 解嘲
(宋代)安道
谁管相思。是衔香燕子,求友莺儿。一春声宛转,镇日羽差池。
惊梦处,忆人时。正惹起情痴。又那堪、销魂柳树,织遍愁丝。
何关轻薄如斯。恰君多才思,侬有丰姿。风清朝剪绣,月白夜题诗。
相眷恋,复何辞?任俗辈嗔嗤。倘若非、天生情种,此意难知。
《意难忘 解嘲》拼音标注
yì nán wàng jiě cháo
shúi guǎn xiāng sī。
shì xián xiāng yàn zǐ,
qíu yǒu yīng ér。
yī chūn shēng wǎn zhuǎn,
zhèn rì yǔ chà chí。
liáng mèng chù,
yì rén shí。
zhèng rě qǐ qíng chī。
yòu nà kān 、 xiāo hún lǐu shù,
zhī biàn chóu sī。
hé guān qīng bó rú sī。
qià jūn duō cái sī,
nóng yǒu fēng zī。
fēng qīng zhāo jiǎn xìu,
yuè bái yè tí shī。
xiāng juàn liàn,
fù hé cí ?
rèn sú bèi tián chī。
tǎng ruò fēi 、 tiān shēng qíng zhǒng,
cǐ yì nán zhī。