杨公亮出参闽藩歌以送之

(明代)余继登

杨公亮磊磊,落落伟丈夫。修眉大颡仍虎须,一日千里名家驹。

胸中奇字几千卷,片言落纸纷明珠。三十挟筴上公车,赋成咄咄淩子虚。

平明簪笔直金马,午夜燃藜校石渠。昂藏难入今人格,肮脏不受时名趋。

自向人间丼匏落,懒从天上借吹嘘。吁嗟杨生亦太迂,生也工瑟世好竽,世人何贤生何愚。

汉庭谁复怜才子,风尘直向天一隅。青丝双挽白玉壶,送君醉君三百觚,酒酣慷慨歌乌乌。

浮云黯淡天模糊,欲行且复留须臾。劝君更勿赋归欤,有舌尚存亦足矣,有腰不折胡为乎。

男儿堕地蓬桑弧,南北东西惟所如。况君有手龙可屠,春霖一洒七闽苏。

流波不返白日徂,容易白发生头颅。试乘六传清炎海,犹胜扁舟老鉴湖。

吁嗟乎,若雌若黄何时无,为牛为马从人呼。安知此行非良图,豫章之材廊庙需,竟看还子承明庐。

《杨公亮出参闽藩歌以送之》拼音标注

yáng gōng liàng chū cān mǐn fán gē yǐ sòng zhī
yáng gōng liàng lěi lěi,
luò luò wěi zhàng fū。
xīu méi dà sǎng réng hǔ xū,
yī rì qiān lǐ míng jiā jū。
xiōng zhōng qí zì jī qiān juàn,
piàn yán luò zhǐ fēn míng zhū。
sān shí xié cè shàng gōng chē,
fù chéng duō duō líng zǐ xū。
píng míng zān bǐ zhí jīn mǎ,
wǔ yè rán lí xiào shí qú。
áng cáng nán rù jīn rén gé,
háng zāng bù shòu shí míng qū。
zì xiàng rén jiān jǐng páo luò,
lǎn cóng tiān shàng jiè chūi xū。
xū jiē yáng shēng yì tài yū,
shēng yě gōng sè shì hǎo yú,
shì rén hé xián shēng hé yú。
hàn tíng shúi fù lián cái zǐ,
fēng chén zhí xiàng tiān yī yú。
qīng sī shuāng wǎn bái yù hú,
sòng jūn zùi jūn sān bǎi gū,
jǐu hān kāng kǎi gē wū wū。
fú yún àn dàn tiān mó hú,
yù xíng qiě fù líu xū yú。
quàn jūn gèng wù fù gūi yú,
yǒu shé shàng cún yì zú yǐ,
yǒu yāo bù zhé hú wèi hū。
nán ér duò dì péng sāng hú,
nán běi dōng xī wéi suǒ rú。
kuàng jūn yǒu shǒu lóng kě tú,
chūn lín yī sǎ qī mǐn sū。
líu bō bù fǎn bái rì cú,
róng yì bái fā shēng tóu lú。
shì chéng lìu chuán qīng yán hǎi,
yóu shèng biǎn zhōu lǎo jiàn hú。
xū jiē hū,
ruò cí ruò huáng hé shí wú,
wèi níu wèi mǎ cóng rén hū。
ān zhī cǐ xíng fēi liáng tú,
yù zhāng zhī cái láng miào xū,
jìng kàn huán zǐ chéng míng lú。