拟韩昌黎山石
(清代)毓俊
山石嵂崒横翠微,瀑布洒落银虬飞。银虬喷水洗石磴,山草浓绿莓苔肥。
我生酷有山水癖,但恐人世知音稀。手拨烟雾入古寺,僧具蔬笋疗我饥。
借宿短榻不知晓,杲杲初日光照扉。上穷峭壁下阴谷,幽篁古木烟霏霏。
山禽绕树老猿啸,阴崖森森松四围。白云相逐登绝顶,千仞高冈振我衣。
一丘一壑自行乐,何必如马常衔鞿。山岳竦诮陇腾笑,撄情好爵胡不归。
《拟韩昌黎山石》拼音标注
nǐ hán chāng lí shān shí
shān shí lv̀ zú héng cùi wēi,
pù bù sǎ luò yín qíu fēi。
yín qíu pēn shǔi xǐ shí dèng,
shān cǎo nóng lv̀ méi tái féi。
wǒ shēng kù yǒu shān shǔi pǐ,
dàn kǒng rén shì zhī yīn xī。
shǒu bō yān wù rù gǔ sì,
sēng jù shū sǔn liáo wǒ jī。
jiè sù duǎn tà bù zhī xiǎo,
gǎo gǎo chū rì guāng zhào fēi。
shàng qióng qiào bì xià yīn gǔ,
yōu huáng gǔ mù yān fēi fēi。
shān qín rào shù lǎo yuán xiào,
yīn yá sēn sēn sōng sì wéi。
bái yún xiāng zhú dēng jué dǐng,
qiān rèn gāo gāng zhèn wǒ yī。
yī qīu yī hè zì xíng lè,
hé bì rú mǎ cháng xián jī。
shān yuè sǒng qiào lǒng téng xiào,
yīng qíng hǎo jué hú bù gūi。