红梅引次韵壶中老人一笑

(明代)虞堪

罗浮山下春风来,嫣然一笑梅花开。东君底是爱颜色,玉容重著胭脂堆。

要令姑射朝天阙,丹砂炯映肌肤洁。天人自是实失惊,空谷何年见清绝。

又如二十飞琼春酒醒,绛纱笼玉尤分明。夭桃繁杏便粗俗,纷纷艳冶徒相争。

幽香不断流丹髓,三咽令人销鄙俚。莫言春半不耐寒,饱浥冰霜不知几。

吾生痛饮自得师,对花烂醉高阳池。朱颜顾我每如此,壶公壶公如何鬓成丝。

颠倒笑我为花杨酒卮。

《红梅引次韵壶中老人一笑》拼音标注

hóng méi yǐn cì yùn hú zhōng lǎo rén yī xiào
luō fú shān xià chūn fēng lái,
yān rán yī xiào méi huā kāi。
dōng jūn dǐ shì ài yán sè,
yù róng zhòng zhù yān zhī dūi。
yào lìng gū shè zhāo tiān què,
dān shā jiǒng yìng jī fū jié。
tiān rén zì shì shí shī liáng,
kōng gǔ hé nián jiàn qīng jué。
yòu rú èr shí fēi qióng chūn jǐu xǐng,
jiàng shā lóng yù yóu fēn míng。
yāo táo fán xìng biàn cū sú,
fēn fēn yàn yě tú xiāng zhēng。
yōu xiāng bù duàn líu dān sǔi,
sān yān lìng rén xiāo bǐ lǐ。
mò yán chūn bàn bù nài hán,
bǎo yì bīng shuāng bù zhī jī。
wú shēng tòng yǐn zì dé shī,
dùi huā làn zùi gāo yáng chí。
zhū yán gù wǒ měi rú cǐ,
hú gōng hú gōng rú hé bìn chéng sī。
diān dǎo xiào wǒ wèi huā yáng jǐu zhī。