题从子伦画山水

(元代)于立

我本山中人,颇有爱山癖。何人写秋山,秀色如可食。

天河露下秋汉白,挹露磨空洗秋色。炯如洞庭水浸青芙蓉,倒影天光湛空碧。

又如飞龙天外来,鳞鬣森森插霜戟。远屿瀰茫隔烟浦,冷云湿翠愁痕古。

便从海上访三山,又恐征帆迷处所。若耶溪,在何处,归去来,山中住。

道逢仙人紫绮冠,指点丹崖是征路。寄书松竹问平安,莫嫌老子来迟暮。

《题从子伦画山水》拼音标注

tí cóng zǐ lún huà shān shǔi
wǒ běn shān zhōng rén,
pǒ yǒu ài shān pǐ。
hé rén xiě qīu shān,
xìu sè rú kě shí。
tiān hé lù xià qīu hàn bái,
yì lù mó kōng xǐ qīu sè。
jiǒng rú dòng tíng shǔi jìn qīng fú róng,
dǎo yǐng tiān guāng zhàn kōng bì。
yòu rú fēi lóng tiān wài lái,
lín liè sēn sēn chā shuāng jǐ。
yuǎn yǔ mí máng gé yān pǔ,
lěng yún shī cùi chóu hén gǔ。
biàn cóng hǎi shàng fǎng sān shān,
yòu kǒng zhēng fān mí chù suǒ。
ruò yé xī,
zài hé chù,
gūi qù lái,
shān zhōng zhù。
dào féng xiān rén zǐ qǐ guān,
zhǐ diǎn dān yá shì zhēng lù。
jì shū sōng zhú wèn píng ān,
mò xián lǎo zǐ lái chí mù。