寄和范仲林秀才

(清代)俞明震

故人别我无消息,江头日日愁风色。莽眇关河又一时,飘忽春光不相接。

悲欢黯黯思昔游,脱帽笑指祢衡洲。无端落日照离别,从此烟波各自愁。

眼前摇落知谁劲,可怜怀抱向人尽。歧路相看泣弟兄,天涯况复怜贫病。

由来人事尽堪怜,岸然气与浮云连。乾坤万态震顽懦,几辈佼佼称时贤。

书生睥睨真成误,婀娜如君有深悟。性情以外百不营,婉转深心托词赋。

知君岁晏愁感多,放眼天地同坎坷。江天酝酿好风格,只今回首同蹉跎。

潇湘夜黑雨声急,荒荒往事成追忆。独掩深屏剪烛看,檐花乱落春风色。

可怜岁岁泣春风,况复孤儿途路穷。人生何处论知己,掩袂东望愁飞鸿。

《寄和范仲林秀才》拼音标注

jì hé fàn zhòng lín xìu cái
gù rén bié wǒ wú xiāo xī,
jiāng tóu rì rì chóu fēng sè。
mǎng miǎo guān hé yòu yī shí,
piāo hū chūn guāng bù xiāng jiē。
bēi huān àn àn sī xī yóu,
tuō mào xiào zhǐ mí héng zhōu。
wú duān luò rì zhào lí bié,
cóng cǐ yān bō gè zì chóu。
yǎn qián yáo luò zhī shúi jìng,
kě lián huái bào xiàng rén jǐn。
qí lù xiāng kàn qì dì xiōng,
tiān yá kuàng fù lián pín bìng。
yóu lái rén shì jǐn kān lián,
àn rán qì yǔ fú yún lián。
gān kūn wàn tài zhèn wán nuò,
jī bèi jiǎo jiǎo chēng shí xián。
shū shēng bì nì zhēn chéng wù,
ē nuó rú jūn yǒu shēn wù。
xìng qíng yǐ wài bǎi bù yíng,
wǎn zhuǎn shēn xīn tuō cí fù。
zhī jūn sùi yàn chóu gǎn duō,
fàng yǎn tiān dì tóng kǎn kě。
jiāng tiān yùn niàng hǎo fēng gé,
zhǐ jīn húi shǒu tóng cuō tuó。
xiāo xiāng yè hēi yǔ shēng jí,
huāng huāng wǎng shì chéng zhūi yì。
dú yǎn shēn píng jiǎn zhú kàn,
yán huā luàn luò chūn fēng sè。
kě lián sùi sùi qì chūn fēng,
kuàng fù gū ér tú lù qióng。
rén shēng hé chù lùn zhī jǐ,
yǎn mèi dōng wàng chóu fēi hóng。