和范肯堂兼示李刚己

(清代)俞明震

自我来天津,一日课一诗。出门泥没踝,岘屼窥天倪。

登高夜气静,得此晨风吹。日光附大地,万象皆离披。

拓境无留影,一隙天所悲。悚身伺其间,寸寸还自持。

百年太散漫,魂魄遂从之。卓哉范长公,黯澹天人姿。

谈诗有馀地,割取晴空丝。及门尽贤达,李子尤恢奇。

深谈破蒙翳,真气相因依。悠悠人间世,扰扰长安儿。

道德偶中人,耳徇心为疲。何哉寂寞中,获此真支离。

《和范肯堂兼示李刚己》拼音标注

hé fàn kěn táng jiān shì lǐ gāng jǐ
zì wǒ lái tiān jīn,
yī rì kè yī shī。
chū mén ní méi huái,
xiàn wù kūi tiān ní。
dēng gāo yè qì jìng,
dé cǐ chén fēng chūi。
rì guāng fù dà dì,
wàn xiàng jiē lí pī。
tuò jìng wú líu yǐng,
yī xì tiān suǒ bēi。
sǒng shēn sì qí jiān,
cùn cùn huán zì chí。
bǎi nián tài sàn màn,
hún pò sùi cóng zhī。
zhuō zāi fàn cháng gōng,
àn dàn tiān rén zī。
tán shī yǒu yú dì,
gē qǔ qíng kōng sī。
jí mén jǐn xián dá,
lǐ zǐ yóu hūi qí。
shēn tán pò méng yì,
zhēn qì xiāng yīn yī。
yōu yōu rén jiān shì,
rǎo rǎo cháng ān ér。
dào dé ǒu zhōng rén,
ěr xùn xīn wèi pí。
hé zāi jì mò zhōng,
huò cǐ zhēn zhī lí。