大伾山亭图歌为朱令君赋

(明代)于慎行

谁持一幅绡,扫作千林碧。奇峰华嵂浮烟空,秀色横分白马迹。

山下草堂瞰古城,百花潭水飞春英。长杨翠柏蔽云日,静听似闻风雨声。

亦有高台临灌莽,岧峣百尺浮云上。何人月夜舒长啸,一声遥和竹林响。

台下悠悠河水来,乱帆东去接天回。青山一片明湖里,翠黛光摇宝镜开。

春风满岩杏花裂,光中乍见轻烟灭。赩如赤城霞,皎若天山雪。

修竹檀栾碧万竿,清风瑟瑟动庭兰。了然潇湘色,对此心神寒。

西北一亩丘,厥形如负局。仙人对弈挥素手,华山几更春草绿。

我披此图开心颜,一时坐我烟霞间。恍如身到辋川曲,目中已自无尘寰。

又似桃花源里去,碧流红雨不知处。黎阳仙翁圣代英,欲卧沧浪绝世名。

一朝解绂谢天子,杳然自写丹青里。有子重看上苑花,河阳万树还相似。

仙翁可望不可亲,绘为此图传世人。真游莫讶人间少,方丈蓬莱别有春。

《大伾山亭图歌为朱令君赋》拼音标注

dà pī shān tíng tú gē wèi zhū lìng jūn fù
shúi chí yī fú xiāo,
sǎo zuò qiān lín bì。
qí fēng huá lv̀ fú yān kōng,
xìu sè héng fēn bái mǎ jī。
shān xià cǎo táng kàn gǔ chéng,
bǎi huā tán shǔi fēi chūn yīng。
cháng yáng cùi bǎi bì yún rì,
jìng tīng sì wén fēng yǔ shēng。
yì yǒu gāo tái lín guàn mǎng,
tiáo yáo bǎi chǐ fú yún shàng。
hé rén yuè yè shū cháng xiào,
yī shēng yáo hé zhú lín xiǎng。
tái xià yōu yōu hé shǔi lái,
luàn fān dōng qù jiē tiān húi。
qīng shān yī piàn míng hú lǐ,
cùi dài guāng yáo bǎo jìng kāi。
chūn fēng mǎn yán xìng huā liè,
guāng zhōng zhà jiàn qīng yān miè。
xì rú chì chéng xiá,
jiǎo ruò tiān shān xuě。
xīu zhú tán luán bì wàn gān,
qīng fēng sè sè dòng tíng lán。
le rán xiāo xiāng sè,
dùi cǐ xīn shén hán。
xī běi yī mǔ qīu,
jué xíng rú fù jú。
xiān rén dùi yì hūi sù shǒu,
huá shān jī gèng chūn cǎo lv̀。
wǒ pī cǐ tú kāi xīn yán,
yī shí zuò wǒ yān xiá jiān。
huǎng rú shēn dào wǎng chuān qū,
mù zhōng yǐ zì wú chén huán。
yòu sì táo huā yuán lǐ qù,
bì líu hóng yǔ bù zhī chù。
lí yáng xiān wēng shèng dài yīng,
yù wò cāng làng jué shì míng。
yī zhāo jiě fú xiè tiān zǐ,
yǎo rán zì xiě dān qīng lǐ。
yǒu zǐ zhòng kàn shàng yuàn huā,
hé yáng wàn shù huán xiāng sì。
xiān wēng kě wàng bù kě qīn,
hùi wèi cǐ tú chuán shì rén。
zhēn yóu mò yà rén jiān shǎo,
fāng zhàng péng lái bié yǒu chūn。