吴郎歌送翁晋北游京师

(明代)于慎行

旧知吴郎名,不识吴郎面。长帆忽卷大江云,炎风五月来相见。

披衣倒屣开我关,举杯熟视成潺湲。身如海鹤目岩电,恍然再对吾师颜。

谓我垂髫称国士,于今垂白栖空山。生死凄凉知已报,南望其如路阻艰。

吾师当日诗名起,后驾方称王与李。庭前秀出琼树枝,复向骚坛执牛耳。

源泉万斛泻胸中,风雨千重飞笔底。能以遗形貌古人,还将学步嗤馀子。

白眼情知礼法疏,神心不受风尘滓。北游一泊汶阳船,小谷城东寄数椽。

几回暝色来新涨,几夜秋声听早蝉。仰天击剑舍我去,又向长安大道边。

昭王台畔金精拄,邹衍宫前海气悬。吊古应歌明月塞,忧时欲赋帝京篇。

江南才人满人口,目中如君不数有。有衣莫染洛阳尘,有钱莫买新丰酒。

汉廷公卿多世交,燕市屠沽非素友。君王正起通天台,子虚上林出君手。

男儿七尺遇有时,安得奇才长不偶。归来为我一扫岱峰云,夜看海中赤丸跳如斗。

《吴郎歌送翁晋北游京师》拼音标注

wú láng gē sòng wēng jìn běi yóu jīng shī
jìu zhī wú láng míng,
bù shì wú láng miàn。
cháng fān hū juàn dà jiāng yún,
yán fēng wǔ yuè lái xiāng jiàn。
pī yī dǎo xǐ kāi wǒ guān,
jǔ bēi shú shì chéng chán yuán。
shēn rú hǎi hè mù yán diàn,
huǎng rán zài dùi wú shī yán。
wèi wǒ chúi tiáo chēng guó shì,
yú jīn chúi bái qī kōng shān。
shēng sǐ qī liáng zhī yǐ bào,
nán wàng qí rú lù zǔ jiān。
wú shī dāng rì shī míng qǐ,
hòu jià fāng chēng wáng yǔ lǐ。
tíng qián xìu chū qióng shù zhī,
fù xiàng sāo tán zhí níu ěr。
yuán quán wàn hú xiè xiōng zhōng,
fēng yǔ qiān zhòng fēi bǐ dǐ。
néng yǐ yí xíng mào gǔ rén,
huán jiāng xué bù chī yú zǐ。
bái yǎn qíng zhī lǐ fǎ shū,
shén xīn bù shòu fēng chén zǐ。
běi yóu yī bó wèn yáng chuán,
xiǎo gǔ chéng dōng jì shù chuán。
jī húi míng sè lái xīn zhǎng,
jī yè qīu shēng tīng zǎo chán。
yǎng tiān jí jiàn shè wǒ qù,
yòu xiàng cháng ān dà dào biān。
zhāo wáng tái pàn jīn jīng zhǔ,
zōu yǎn gōng qián hǎi qì xuán。
diào gǔ yìng gē míng yuè sāi,
yōu shí yù fù dì jīng piān。
jiāng nán cái rén mǎn rén kǒu,
mù zhōng rú jūn bù shù yǒu。
yǒu yī mò rǎn luò yáng chén,
yǒu qián mò mǎi xīn fēng jǐu。
hàn tíng gōng qīng duō shì jiāo,
yàn shì tú gū fēi sù yǒu。
jūn wáng zhèng qǐ tōng tiān tái,
zǐ xū shàng lín chū jūn shǒu。
nán ér qī chǐ yù yǒu shí,
ān dé qí cái cháng bù ǒu。
gūi lái wèi wǒ yī sǎo dài fēng yún,
yè kàn hǎi zhōng chì wán tiào rú dǒu。