古意十二首 其七

(明代)于慎行

瞻彼泰山岑,厥有孤生竹。冉冉捎云霓,亭亭上岩谷。

凄凄岁欲寒,盈盈华色绿。凉风振层阿,音响如哀玉。

高节抱贞心,可折不可曲。顾见女萝枝,绸缪附乔木。

天霜降严威,零落成朴

《古意十二首 其七》拼音标注

gǔ yì shí èr shǒu qí qī
zhān bǐ tài shān cén,
jué yǒu gū shēng zhú。
rǎn rǎn shāo yún ní,
tíng tíng shàng yán gǔ。
qī qī sùi yù hán,
yíng yíng huá sè lv̀。
liáng fēng zhèn céng ā,
yīn xiǎng rú āi yù。
gāo jié bào zhēn xīn,
kě zhé bù kě qū。
gù jiàn nv̌ luó zhī,
chóu móu fù qiáo mù。
tiān shuāng jiàng yán wēi,
líng luò chéng pò