呼儿

(宋代)于石

涧深飞瀑寒,云破断崖碧。呼儿入深林,扫此松下石。澹然忘世故,一枕聊自适。梦断山月高,孤猨啸青壁。

《呼儿》拼音标注

hū ér
jiàn shēn fēi pù hán,
yún pò duàn yá bì。
hū ér rù shēn lín,
sǎo cǐ sōng xià shí。
dàn rán wàng shì gù,
yī zhěn liáo zì shì。
mèng duàn shān yuè gāo,
gū yuán xiào qīng bì 。