题陈和仲尊明亭

(宋代)袁甫

非德不尊,非道不明。爰取斯义,以句吾亭。亭在山巅,气象巍然。山从何来,蜿蜿蜒蜒。我坐亭上,极目一望。群峰毕朝,尊无与搞。我抚亭下,万状难写。一一分明,入我盏斝。有时携筇,偕二三朋。莫知我心,独抚孤松。

《题陈和仲尊明亭》拼音标注

tí chén hé zhòng zūn míng tíng
fēi dé bù zūn,
fēi dào bù míng。
yuán qǔ sī yì,
yǐ jù wú tíng。
tíng zài shān diān,
qì xiàng wēi rán。
shān cóng hé lái,
wān wān yán yán。
wǒ zuò tíng shàng,
jí mù yī wàng。
qún fēng bì zhāo,
zūn wú yǔ gǎo。
wǒ fǔ tíng xià,
wàn zhuàng nán xiě。
yī yī fēn míng,
rù wǒ zhǎn jiǎ。
yǒu shí xié qióng,
xié èr sān péng。
mò zhī wǒ xīn,
dú fǔ gū sōng 。