寄题夏时甫晓山亭诗
(宋代)袁甫
夏君人中英,讷斋天下士。襟期脩篁友,节操孤松比。
大书晓山扁,山色来棐几。爱此朝气爽,未明揽衣起。
讷斋我妇翁,颇曾窥涯涘。结交折辈行,逢人说夏子。
因读晓山吟,令我慨生死。人世亦何为,仕宦聊尔尔。
孰知死不朽,香名垂千祀。此人不复得,此诗谁能似。
时甫盍刻石,方山可对峙。
《寄题夏时甫晓山亭诗》拼音标注
jì tí xià shí fǔ xiǎo shān tíng shī
xià jūn rén zhōng yīng,
nè zhāi tiān xià shì。
jīn qī xīu huáng yǒu,
jié cāo gū sōng bǐ。
dà shū xiǎo shān biǎn,
shān sè lái fěi jī。
ài cǐ zhāo qì shuǎng,
wèi míng lǎn yī qǐ。
nè zhāi wǒ fù wēng,
pǒ céng kūi yá sì。
jié jiāo zhé bèi xíng,
féng rén shuō xià zǐ。
yīn dú xiǎo shān yín,
lìng wǒ kǎi shēng sǐ。
rén shì yì hé wèi,
shì huàn liáo ěr ěr。
shú zhī sǐ bù xǐu,
xiāng míng chúi qiān sì。
cǐ rén bù fù dé,
cǐ shī shúi néng sì。
shí fǔ hé kè shí,
fāng shān kě dùi zhì。