古荆篇

(明代)袁宏道

年年三月飞桃花,楚王宫里斗繁华。云连蜀道三千里,柳拂江堤十万家。丹楼绣幌巢飞燕,青阁文窗起睡鸦。鸦归燕语等闲度,不记江城春早暮。东风香吐合欢花,落日乌啼相思树。王孙挟弹郢门西,少年借客章台路。少年矫矫名都儿,雕鞍朱勒黄金羁。采桑陌上青丝笼,红粉楼中《白皦》辞。白皦绿水为君起,青春环珮如流水。东城丝管接西城,相府豪华压朱邸。侠客飞鹰古道傍,佳人卖笑垂杨里。垂杨二月隐朱楼,家家宴喜楼上头。綦舄喧阗朝送酒,管弦嘈杂夜藏钩。繁弦急管夜初阑,惜花少女怨春残。桃花滟滟歌成血,兰炷漫漫火送寒。晓风杨柳菖蒲浦,秋月梧桐金井栏。秋月春花无断绝,门前郁李九回折。愿作阳台雨后云,谁怜洛水风中雪。阳台洛水梦空长,那似倡家玳瑁床。选得东家佳姊妹,却延西第好儿郎。织成锦席迷蝴蝶,种得青梧栖凤凰。游人恋恋无穷已,踏遍江城春万里。只解宾从集似云,那惜年光去如矢。花开花落迥生愁,郢树鄢云几度秋。霍氏功名成梦寐,梁王台馆空山丘。荣枯翻复竟何言,昨宵弱水今昆仑。无人更哭西州路,有雀还登翟氏门。汉恩何浅天何薄,百年冠带坐萧索。昔时嘘气成烟云,今朝失势委泥砾。青娥皓齿嫁何人?金床玉几为谁作?已矣哉!归去来。楚国非无宝,荆山空有哀。君看《白雪》、《阳春》调,千载还推作赋才。

《古荆篇》拼音标注

gǔ jīng piān
nián nián sān yuè fēi táo huā,
chǔ wáng gōng lǐ dǒu fán huá。
yún lián shǔ dào sān qiān lǐ,
lǐu fú jiāng dī shí wàn jiā。
dān lóu xìu huǎng cháo fēi yàn,
qīng gé wén chuāng qǐ shùi yā。
yā gūi yàn yǔ děng xián dù,
bù jì jiāng chéng chūn zǎo mù。
dōng fēng xiāng tǔ hé huān huā,
luò rì wū tí xiāng sī shù。
wáng sūn xié dàn yǐng mén xī,
shǎo nián jiè kè zhāng tái lù。
shǎo nián jiǎo jiǎo míng dū ér,
diāo ān zhū lè huáng jīn jī。
cǎi sāng mò shàng qīng sī lóng,
hóng fěn lóu zhōng 《 bái jiǎo 》 cí。
bái jiǎo lv̀ shǔi wèi jūn qǐ,
qīng chūn huán pèi rú líu shǔi。
dōng chéng sī guǎn jiē xī chéng,
xiāng fǔ háo huá yā zhū dǐ。
xiá kè fēi yīng gǔ dào bàng,
jiā rén mài xiào chúi yáng lǐ。
chúi yáng èr yuè yǐn zhū lóu,
jiā jiā yàn xǐ lóu shàng tóu。
qí xì xuān tián zhāo sòng jǐu,
guǎn xián cáo zá yè cáng gōu。
fán xián jí guǎn yè chū lán,
xī huā shǎo nv̌ yuàn chūn cán。
táo huā yàn yàn gē chéng xiě,
lán zhù màn màn huǒ sòng hán。
xiǎo fēng yáng lǐu chāng pú pǔ,
qīu yuè wú tóng jīn jǐng lán。
qīu yuè chūn huā wú duàn jué,
mén qián yù lǐ jǐu húi zhé。
yuàn zuò yáng tái yǔ hòu yún,
shúi lián luò shǔi fēng zhōng xuě。
yáng tái luò shǔi mèng kōng cháng,
nà sì chàng jiā dài mào chuáng。
xuǎn dé dōng jiā jiā zǐ mèi,
què yán xī dì hǎo ér láng。
zhī chéng jǐn xí mí hú dié,
zhǒng dé qīng wú qī fèng huáng。
yóu rén liàn liàn wú qióng yǐ,
tà biàn jiāng chéng chūn wàn lǐ。
zhǐ jiě bīn cóng jí sì yún,
nà xī nián guāng qù rú shǐ。
huā kāi huā luò jiǒng shēng chóu,
yǐng shù yān yún jī dù qīu。
huò shì gōng míng chéng mèng mèi,
liáng wáng tái guǎn kōng shān qīu。
róng kū fān fù jìng hé yán,
zuó xiāo ruò shǔi jīn kūn lún。
wú rén gèng kū xī zhōu lù,
yǒu què huán dēng dí shì mén。
hàn ēn hé qiǎn tiān hé bó,
bǎi nián guān dài zuò xiāo suǒ。
xī shí xū qì chéng yān yún,
jīn zhāo shī shì wěi ní lì。
qīng é hào chǐ jià hé rén ?
jīn chuáng yù jī wèi shúi zuò ?
yǐ yǐ zāi !
gūi qù lái。
chǔ guó fēi wú bǎo,
jīng shān kōng yǒu āi。
jūn kàn 《 bái xuě 》 、 《 yáng chūn 》 diào,
qiān zài huán tūi zuò fù cái 。