节寿篇 其二
(明代)袁宏道
立孤丈夫难,何况妇也只。裹泪看零丁,忍作山头石。
熊窗闭孤影,几曾见天碧。夜雨丝络声,穷巷丘轲籍。
尺楚起雏皇,长风老劲翮。五载萧山令,空斋类禅客。
近雪无缁流,何况霜自白。
《节寿篇 其二》拼音标注
jié shòu piān qí èr
lì gū zhàng fū nán,
hé kuàng fù yě zhǐ。
guǒ lèi kàn líng dīng,
rěn zuò shān tóu shí。
xióng chuāng bì gū yǐng,
jī céng jiàn tiān bì。
yè yǔ sī luò shēng,
qióng xiàng qīu kē jí。
chǐ chǔ qǐ chú huáng,
cháng fēng lǎo jìng hé。
wǔ zài xiāo shān lìng,
kōng zhāi lèi shàn kè。
jìn xuě wú zī líu,
hé kuàng shuāng zì bái。