水龙吟(溪中有浣衣石)

(宋代)韩元吉

乱山深处逢春,断魂更入桃源路。双双翠羽,溅溅流水,濛濛香雾。花里莺啼,水边人去,落红无数。恨刘郎鬓点,星星华发,空回首、伤春暮。寂寞云间洞户。问当年、佳期何处。虹桥望断,琼楼深锁,如今谁住。绿满千岩,浣衣石上,倚风凝伫。料多情好在,也应笑我,却匆匆去。

《水龙吟(溪中有浣衣石)》拼音标注

shǔi lóng yín ( xī zhōng yǒu wǎn yī shí )
luàn shān shēn chù féng chūn,
duàn hún gèng rù táo yuán lù。
shuāng shuāng cùi yǔ,
jiàn jiàn líu shǔi,
méng méng xiāng wù。
huā lǐ yīng tí,
shǔi biān rén qù,
luò hóng wú shù。
hèn líu láng bìn diǎn,
xīng xīng huá fā,
kōng húi shǒu 、 shāng chūn mù。
jì mò yún jiān dòng hù。
wèn dāng nián 、 jiā qī hé chù。
hóng qiáo wàng duàn,
qióng lóu shēn suǒ,
rú jīn shúi zhù。
lv̀ mǎn qiān yán,
wǎn yī shí shàng,
yǐ fēng níng zhù。
liào duō qíng hǎo zài,
yě yìng xiào wǒ,
què cōng cōng qù。