一枝花 花下惊悟 用辛稼轩韵

(清代)董元恺

技学屠龙手。智擅谈天口。倚长空、下笔冲星斗。口万里鞭箠,肯落他人后。

一旦灰心久。总将相神仙,都听先生乌有。

风吹起、一池春皱。独坐频搔首。抚孤松、还是忘年友。

问蝼蚁乌鸢,也识王侯否。寒食家家柳。便到荒丘,谁消受、只鸡絮酒。

《一枝花 花下惊悟,用辛稼轩韵》拼音标注

yī zhī huā huā xià liáng wù,yòng xīn jià xuān yùn
jì xué tú lóng shǒu。
zhì shàn tán tiān kǒu。
yǐ cháng kōng 、 xià bǐ chōng xīng dǒu。
kǒu wàn lǐ biān chúi,
kěn luò tā rén hòu。
yī dàn hūi xīn jǐu。
zǒng jiāng xiāng shén xiān,
dū tīng xiān shēng wū yǒu。
fēng chūi qǐ 、 yī chí chūn zhòu。
dú zuò pín sāo shǒu。
fǔ gū sōng 、 huán shì wàng nián yǒu。
wèn lóu yǐ wū yuān,
yě shì wáng hóu fǒu。
hán shí jiā jiā lǐu。
biàn dào huāng qīu,
shúi xiāo shòu 、 zhǐ jī xù jǐu。