离亭燕 旅燕

(清代)董元恺

拂水衔花一片。恰睹双双轻燕。问尔故巢何处是,似向主人依恋。

飞去又飞来,恐被秋风吹倦。

谁系红绡堪羡。谁寄锦书如面。冷落江南烟水候,曾到旧家庭院。

我自故乡遥梦,入关河愁断。

《离亭燕 旅燕》拼音标注

lí tíng yàn lv̌ yàn
fú shǔi xián huā yī piàn。
qià dǔ shuāng shuāng qīng yàn。
wèn ěr gù cháo hé chù shì,
sì xiàng zhǔ rén yī liàn。
fēi qù yòu fēi lái,
kǒng bèi qīu fēng chūi juàn。
shúi xì hóng xiāo kān xiàn。
shúi jì jǐn shū rú miàn。
lěng luò jiāng nán yān shǔi hòu,
céng dào jìu jiā tíng yuàn。
wǒ zì gù xiāng yáo mèng,
rù guān hé chóu duàn。