遐方怨 其二 闺忆

(清代)董元恺

好去出门休落泪,津头日日人行。晚添山雨作江声

几回惊妾梦,十里断孤城。

总然一夜风吹去,秋河怅望平明。多情却恨似无情。

空馀庭草色,不遣柳条青。

《遐方怨 其二 闺忆》拼音标注

xiá fāng yuàn qí èr gūi yì
hǎo qù chū mén xīu luò lèi,
jīn tóu rì rì rén xíng。
wǎn tiān shān yǔ zuò jiāng shēng。
jī húi liáng qiè mèng,
shí lǐ duàn gū chéng。
zǒng rán yī yè fēng chūi qù,
qīu hé chàng wàng píng míng。
duō qíng què hèn sì wú qíng。
kōng yú tíng cǎo sè,
bù qiǎn lǐu tiáo qīng。