满江红 其十一 怅怅词 和陈其年韵

(清代)董元恺

岸帻青山,长松下、谁修边幅。痛饮酒、离骚半卷,边堪多读。

舌在徒成开口笑,途穷耻作雍门哭。听凉州、歌罢又伊州,阳春曲。

数升玉,争如粟。数竿竹,还须肉。笑折腰五斗,何妨丛菊。

落落元龙披锦绣,纷纷巢许称臣仆。又奚须、山水作清音,如琴筑。

《满江红 其十一 怅怅词,和陈其年韵》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí shí yī chàng chàng cí,hé chén qí nián yùn
àn zé qīng shān,
cháng sōng xià 、 shúi xīu biān fú。
tòng yǐn jǐu 、 lí sāo bàn juàn,
biān kān duō dú。
shé zài tú chéng kāi kǒu xiào,
tú qióng chǐ zuò yōng mén kū。
tīng liáng zhōu 、 gē bà yòu yī zhōu,
yáng chūn qū。
shù shēng yù,
zhēng rú sù。
shù gān zhú,
huán xū ròu。
xiào zhé yāo wǔ dǒu,
hé fáng cóng jú。
luò luò yuán lóng pī jǐn xìu,
fēn fēn cháo xǔ chēng chén pū。
yòu xī xū 、 shān shǔi zuò qīng yīn,
rú qín zhú。