满江红 其四 醉饮史远公斋中有感 四用回韵

(清代)董元恺

天地茫茫,愁无尽、销愁无术。应只有、浇愁惟酒,不烦蔘术。

花下频招松下鹤,盘中又检山中栗。料吾身、烂醉是生涯,须千日。

梦欲醒,庄周漆。心常醉,刘伶匹。任挥毫草檄,请缨投笔。

薄劣自甘糟粕劳,不才且入山林密。抚长锥、终岁处囊中,何由出。

《满江红 其四 醉饮史远公斋中有感,四用回韵》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí sì zùi yǐn shǐ yuǎn gōng zhāi zhōng yǒu gǎn,sì yòng húi yùn
tiān dì máng máng,
chóu wú jǐn 、 xiāo chóu wú zhú。
yìng zhǐ yǒu 、 jiāo chóu wéi jǐu,
bù fán sēn zhú。
huā xià pín zhāo sōng xià hè,
pán zhōng yòu jiǎn shān zhōng lì。
liào wú shēn 、 làn zùi shì shēng yá,
xū qiān rì。
mèng yù xǐng,
zhuāng zhōu qī。
xīn cháng zùi,
líu líng pǐ。
rèn hūi háo cǎo xí,
qǐng yīng tóu bǐ。
bó liè zì gān zāo pò láo,
bù cái qiě rù shān lín mì。
fǔ cháng zhūi 、 zhōng sùi chù náng zhōng,
hé yóu chū。