和林子长训诸郎韵

(宋代)袁说友

祝裸不知难,舐犊不知累。我生饱经涉,一一如历块。

泛观孩提儿,铿锵捷应对。由其学不学,所入遂同异。

有子当务教,否则基业坠。明经仰韦贤,所重识与器。

黄金委尘土,教子游于艺。父子踵黄阁,功业美且粹。

最怜房杜家,门户早覆篑。纷纷不肖子,扫荡等剧戏。

贤愚岂少年,成败见晚岁。君家万金产,两两兰玉萃。

儿时见头角,已负食牛气。诵诗了瑟僩,引义触俦类。

长大守经训,含咀乐心醉。澜翻纸上语,笔力功凭恃。

老蚌生明珠,光彩烂足畏。渥洼堕龙种,不数蟾蜍辈。

孟仲叔季间,更盛而迭贵。吾儿豚犬耳,衣钵倘可遗。

登门倚群玉,辱交每不外。譬如般若光,照此大海会。

愿续无尽灯,庶为宗门慰。

《和林子长训诸郎韵》拼音标注

hé lín zǐ cháng xùn zhū láng yùn
zhù luǒ bù zhī nán,
shì dú bù zhī lèi。
wǒ shēng bǎo jīng shè,
yī yī rú lì kuài。
fàn guān hái tí ér,
kēng qiāng jié yìng dùi。
yóu qí xué bù xué,
suǒ rù sùi tóng yì。
yǒu zǐ dāng wù jiào,
fǒu zé jī yè zhùi。
míng jīng yǎng wéi xián,
suǒ zhòng shì yǔ qì。
huáng jīn wěi chén tǔ,
jiào zǐ yóu yú yì。
fù zǐ zhǒng huáng gé,
gōng yè měi qiě cùi。
zùi lián fáng dù jiā,
mén hù zǎo fù kùi。
fēn fēn bù xiào zǐ,
sǎo dàng děng jù xì。
xián yú qǐ shǎo nián,
chéng bài jiàn wǎn sùi。
jūn jiā wàn jīn chǎn,
liǎng liǎng lán yù cùi。
ér shí jiàn tóu jiǎo,
yǐ fù shí níu qì。
sòng shī le sè xiàn,
yǐn yì hóng chóu lèi。
cháng dà shǒu jīng xùn,
hán jǔ lè xīn zùi。
lán fān zhǐ shàng yǔ,
bǐ lì gōng píng shì。
lǎo bàng shēng míng zhū,
guāng cǎi làn zú wèi。
wò wā duò lóng zhǒng,
bù shù chán chú bèi。
mèng zhòng shū jì jiān,
gèng shèng ér dié gùi。
wú ér tún quǎn ěr,
yī bō tǎng kě yí。
dēng mén yǐ qún yù,
rǔ jiāo měi bù wài。
pì rú bān ruò guāng,
zhào cǐ dà hǎi hùi。
yuàn xù wú jǐn dēng,
shù wèi zōng mén wèi。