和林子长韵

(宋代)袁说友

横塘老居士,官意云蹉跎。归田百顷溪,一目真恒河。春来几栉沐,昧者时工呵。惟公独未然,计拙乐且多。秧针破水面,照景成婆娑。黄梅雨朝昏,已压前溪荷。连旬听盆倾,颓空竞嵯峨。城头望弥漫,湖海环丘坡。横堤荡如洗,灭没相陂陀。却闻城南围,千丈一水过。坚壁了不动,坐胜洪涛波。佛力与愿力,精意驯蛟鼍。独此夏日雨,慰公春时蓑。我方岁事忧,一饱今无何。乞我黄淤秋,同此天地和。不然遂弹铗,稍续冯君歌。

《和林子长韵》拼音标注

hé lín zǐ cháng yùn
héng táng lǎo jū shì,
guān yì yún cuō tuó。
gūi tián bǎi qǐng xī,
yī mù zhēn héng hé。
chūn lái jī jié mù,
mèi zhě shí gōng hē。
wéi gōng dú wèi rán,
jì zhuó lè qiě duō。
yāng zhēn pò shǔi miàn,
zhào jǐng chéng pó suō。
huáng méi yǔ zhāo hūn,
yǐ yā qián xī hé。
lián xún tīng pén qīng,
túi kōng jìng cuó é。
chéng tóu wàng mí màn,
hú hǎi huán qīu pō。
héng dī dàng rú xǐ,
miè méi xiāng bēi tuó。
què wén chéng nán wéi,
qiān zhàng yī shǔi guò。
jiān bì le bù dòng,
zuò shèng hóng tāo bō。
fó lì yǔ yuàn lì,
jīng yì xún jiāo tuó。
dú cǐ xià rì yǔ,
wèi gōng chūn shí suō。
wǒ fāng sùi shì yōu,
yī bǎo jīn wú hé。
qǐ wǒ huáng yū qīu,
tóng cǐ tiān dì hé。
bù rán sùi dàn jiá,
shāo xù féng jūn gē 。