明月棹孤舟 杜鹃
(宋代)安道
底事逢春空啼血。一声声、千山遍裂。叫破寒烟,催残落月。
惹起客怀愁绝。
枝上三更如怨别。夔巫峡里今阨隉。故乡虽在,旧痕泯灭。
何必思归情切。
《明月棹孤舟 杜鹃》拼音标注
míng yuè zhuō gū zhōu dù juān
dǐ shì féng chūn kōng tí xiě。
yī shēng shēng 、 qiān shān biàn liè。
jiào pò hán yān,
cūi cán luò yuè。
rě qǐ kè huái chóu jué。
zhī shàng sān gèng rú yuàn bié。
kúi wū xiá lǐ jīn è niè。
gù xiāng sūi zài,
jìu hén mǐn miè。
hé bì sī gūi qíng qiē。