答释妙声诗二首 其二
(宋代)安道
至人天隐乐有馀,良玉不愿为雕玙。昂昂盘石大士相,杳杳归雁旁行书。
白莲解结碧云坐,绿蕉不羡青葱裾。道人翻经悟空假,始信尘世归真如。
《答释妙声诗二首 其二》拼音标注
dá shì miào shēng shī èr shǒu qí èr
zhì rén tiān yǐn lè yǒu yú,
liáng yù bù yuàn wèi diāo yú。
áng áng pán shí dà shì xiāng,
yǎo yǎo gūi yàn páng xíng shū。
bái lián jiě jié bì yún zuò,
lv̀ jiāo bù xiàn qīng cōng jū。
dào rén fān jīng wù kōng jiǎ,
shǐ xìn chén shì gūi zhēn rú。