他山之石

(宋代)袁燮

他山之石能攻玉,诗人此意宜三复。莫嫌山骨太坚峭,足使国珍充韫匮。磨砻砥砺功日新,圭璧琮璜光可烛。人生行已良独难,昼夜营营昏利慾。欲为全德古君子,莫弃忠规甘诌曲。忠规未必皆我友,言是人非亦可录。彼虽蒙蔽不自知,察人过差穷隐伏。圣人閫域未易到,责我谓我追遐躅。观渠待我最深厚,我听其言当佩服。端知良药苦难堪,已我沈疴功甚速。古人闻过每欣喜,要令忠告来相续。今我昏怠不自强,逆耳阔疎亲软熟。嗟予示免世俗病,每读古书知不足。今朝偶诵攻玉诗,从此闻善三薰沐。

《他山之石》拼音标注

tā shān zhī shí
tā shān zhī shí néng gōng yù,
shī rén cǐ yì yí sān fù。
mò xián shān gǔ tài jiān qiào,
zú shǐ guó zhēn chōng yùn gùi。
mó lóng dǐ lì gōng rì xīn,
gūi bì cóng huáng guāng kě zhú。
rén shēng xíng yǐ liáng dú nán,
zhòu yè yíng yíng hūn lì yù。
yù wèi quán dé gǔ jūn zǐ,
mò qì zhōng gūi gān zōu qū。
zhōng gūi wèi bì jiē wǒ yǒu,
yán shì rén fēi yì kě lù。
bǐ sūi méng bì bù zì zhī,
chá rén guò chà qióng yǐn fú。
shèng rén kǔn yù wèi yì dào,
zé wǒ wèi wǒ zhūi xiá zhú。
guān qú dài wǒ zùi shēn hòu,
wǒ tīng qí yán dāng pèi fú。
duān zhī liáng yào kǔ nán kān,
yǐ wǒ shěn kē gōng shén sù。
gǔ rén wén guò měi xīn xǐ,
yào lìng zhōng gào lái xiāng xù。
jīn wǒ hūn dài bù zì qiáng,
nì ěr kuò shū qīn ruǎn shú。
jiē yú shì miǎn shì sú bìng,
měi dú gǔ shū zhī bù zú。
jīn zhāo ǒu sòng gōng yù shī,
cóng cǐ wén shàn sān xūn mù 。